SOMEWHERE ONLY WE KNOW • CHAPTER 5 [END]

3Lf6Mrx

Tôi từ từ nâng mắt lên, nhìn chằm chằm lên màn trời đêm tối tăm, ánh trăng không vội mà tỏa sáng, những chùm sao cứ mảy may đung đưa trên những tầng mây cao vời vợi. New York vào đêm rất đẹp, đẹp đến chói mắt, những khung cửa sổ của những khu căn hộ cao cấp tỏa ra thứ ánh sáng vào èo ọt, quảng trường thời đại vẫn tấp nập người đến người đến, chỉ còn mình tôi dừng lại giữa dòng người vội vã kia. Nói thế nào nhỉ? Tôi đã trả thù thành công hay là đạt được ý nguyện? Nhưng tôi sao một chút vui vẻ cũng không hề có, khi nhìn thấy Jessica tay trắng khóc không kìm được tiếng nấc đã trào lên cổ họng mà túm vào gấu váy tôi lúc chiều, ánh mắt đáng thương kia tôi chưa từng nhìn thấy, ánh mắt mang theo nỗi đau mất mát cùng một chút tủi nhục. Nhưng làm sao được khi chính cô ta chọn cái giá đó chính mình.

Tiếp tục đọc

Advertisements

SOMEWHERE ONLY WE KNOW • CHAPTER 4

tRs7vno

Trở mình qua lại trên chiếc giường đơn trống trải, căn phòng lớn khiến tôi có chút thật sự sợ hãi, vốn dĩ mấy năm tháng qua có thể yên ổn sống trong căn nhà ngoại ô rời xa thành phố cũng chỉ vì muốn an tâm trả thù, ấy vậy mà giờ đây khi mọi thứ dường như sắp đạt được tôi lại có chút sợ hãi, tôi sợ liệu mình có quá tàn nhẫn, có quá bất cần, có quá vô tình …

Tiếp tục đọc

SOMEWHERE ONLY WE KNOW • CHAPTER 3

Untitledhghjg_meitu_1

New York – USA

Tôi lao vào học tập điên cuồng chẳng cần biết ngày hay đêm. Sau đó tôi đi làm thêm những công việc lặt vặt. Đến cuối tháng cũng có một khoản kha khá lo phí sinh hoạt hằng ngày. Thật ra trường tôi cũng có kí túc xá nhưng tôi ghét ở những nơi đáng sợ như vậy nên đành phải tốn thêm một khoản tiền ra ngoài thuê tầng hai của một căn nhà cũng khá là xinh đẹp.

Tiếp tục đọc

SOMEWHERE ONLY WE KNOW • CHAPTER 1

sO50g62

Ai đó đã từng nói “Thay đổi cuộc đời một con người, có thể chỉ cần trong một khoảnh khắc”, tôi không nghĩ điều đó là đúng cho đến khi tôi gặp anh, một chàng trai với đôi tai xỏ xiên bao nhiêu là những hình thù quái dị, mái tóc vàng ngả ngớn với đôi mắt lạnh ngắt phát lên một hình ảnh ủy mị nhưng lại đẹp đến mức trái tim tôi như ngừng đập.

Tiếp tục đọc